mắt nhắm, mắt mở đêm qua ngủ quên mơ bất thần tỉnh dậy nhận ra mười ngón tay mình lạnh ngắt
bọn rắn đã bò đi đâu nhỉ ? chỉ còn lũ chim ruồi vo ve cắm ngập mình vào nỗi - buồn - không - rỉa - được trái cấm rụng lăn lóc xó vườn mong tận thế
sao không gọi tôi theo, Xavier ? anh đi đâu ? một sáng tỉnh dậy tôi thấy mình rưng rức khóc buổi chiều, mặt đất tràn nọc độc
bọn rắn bò đi đâu, Xavier ? trời làm cơn hồng thủy tháng ba tôi không còn nhớ gì lũ chim ruồi treo cổ ngoài kia buồn như một nghìn dấu hỏi
sao không dắt tôi theo, Xavier ? bọn rắn chẳng con nào về kịp mặt nước trắng sau lưng nhận chìm đúng một nghìn dấu hỏi
chỉ giản dị là những – giấc – mơ – không – còn và tôi tự xóa mình trong câm lặng. ...
Xem tiếp
|